Quen nhau chưa bao lâu thế tôi đã nhận lời làm vợ anh, và cuộc sống sau hôn nhân không dám đảm bảo cho chúng ta được điều gì. Yêu thương nhau chỉ có thể là lúc mới yêu thôi. Khi cưới nhau về mới thấy hối hận suốt cả cuộc đời này.

Cưới nhau về anh đã lật mặt 360 độ, không 720 độ luôn í. Công việc nhà mình tôi làm hết, nào là nấu ăn, giặt giũ,...nói chung ly nước để uống anh cũng không lấy được nữa là. Công việc nội trợ đồng ý là của vợ, nhưng xã hội này cái gì cũng bắt vợ làm như osin thì thôi thôi không còn chỗ để nói nữa rồi. Anh đã không giúp được gì còn lên giọng kẻ trên người dưới, thấy mà ứa cả gan.

Đồng ý chìu chồng, thương chồng không chấp những chuyện nhỏ nhặt ấy nhưng với anh ngày một quá đáng đến tôi không thể chịu được luôn ấy, những thay đổi coi như chóng mặt. Bởi vậy còn đi sớm về khuya và không mặn nồng yêu thương vợ. Tôi lúc đầu cũng không nghĩ ngợi gì, bởi công việc cho cả gia đình đầu bù tóc rối lại còn...

Dần dần về sau mới thấy những gì anh đối xử với mình thật quá đáng. Tôi đã âm thầm thuê thám tử tư sài gòn giám sát anh, và mọi chuyện đã vượt quá sức tưởng tượng của tôi. Anh đã có người khác bên ngoài. Mèo thích mỡ mà, có của ngon bên ngoài ăn chán chê thì về hành hạ vợ con. Tôi đã lầm trước những yêu thương ấy anh dành cho tôi trong cuộc sống này.

Thôi thôi, mọi chuyện có bé tôi cũng xé ra to, chia tay nhau để khỏi đau khổ về sau.